Bài giảng Chúa Nhật Phục Sinh của cha Jude Siciliano

Xin gửi đến quý độc giả Bài giảng Chúa Nhật Phục Sinh của cha Jude Siciliano, OP, do FX Trọng Yên, OP, chuyển ngữ.
|
EASTER SUNDAY (B) - April 12, 2009 By Jude Siciliano, OP |
CN PHỤCSINH (B) – 12-4-2009
HỒNG ÂN PHỤC SINH |
|
Dear Preachers: |
Anh chị em thân mến, |
|
I suspect that Mary Magdalene went to Jesus’ tomb for pretty much the same reasons we visit the graves of our loved ones. John says it was "early in the morning while it was still dark." Of course it was dark; that’s how it is at a grave when all we have are past memories of happier days. Without the light of faith and the vision hope gives, the tombs of the dead are always dark places which, while they stir up happy memories, are still places of sadness. |
Tôi nghĩ: Bà Maria Magdalena có lẽ cùng đi thăm mộ Chúa như chúng tôi thăm mộ các người thân. Thánh Gioan viết: sáng sớm, lúc trời đang còn tối. Trời tối ở các nghĩa trang dễ làm chúng ta thương nhớ đến những ngày vui khi người thân còn sống. Nếu không có ánh sáng của đức tin, và niềm hy vọng của đức cậy, thì mộ của những người chết đang chìm trong bóng tối kia, chỉ gợi lại những kỷ niệm xưa đầy nỗi buồn sầu. |
|
Mary went to the tomb to remember Jesus, the love he had for her and she for him. And she went in the darkness to weep. But when she arrived at the tomb she found the stone removed and Jesus’ body gone. She drew the logical conclusion and tells Simon Peter and the other disciples, "they have taken the Lord from the tomb and we don’t know where they have put him." Jesus was executed in a horrible way and now, to add insult to injury, "they" have stolen his body. Mary had drawn the logical conclusion; even in her grief, her thinking is clear. What else could she conclude? What would we have thought? There is no denying logic and clear thinking. But if all we are relying on is logic, then the story of Jesus is over and it is "still dark." |
Bà Maria đi thăm mộ để nhớ đến Chúa Giêsu, nhớ đến tình thương Ngài dành cho bà, và tình thương của bà đối với Ngài. Bà đi trong lúc trời tối để khóc. Nhưng khi bà đến nơi thì tảng đá đã lăn ra khỏi cửa mộ, và xác Chúa Giêsu biến mất. Bà liền chạy về báo tin cho Simon Phêrô và các Tông đồ khác. Bà nói: "người ta đã đem Chúa ra khỏi mồ, chúng tôi chẳng biết họ để Ngài ở đâu?". Chúa Giêsu đã bị xử tử hình rất tàn nhẫn, và bây giờ lại thêm vào sự lăng nhục một cách cách tán tận, "họ" đã đánh cắp xác Ngài. Bà Maria kết luận rất hồn nhiên, tuy rằng trong lúc buồn bã nhưng bà vẫn giữ bình tĩnh. Bà không có cách suy nghĩ nào khác được? Thật là một cách suy nghĩ đơn giản, và câu chuyện Chúa Giêsu đã xong mà "vẫn còn trong bóng tối" |
|
Why did Peter and "the other disciple" go to the tomb? Did they doubt the story and want to "get the facts" for themselves? Did they want to examine the scene of the theft and discover the culprits? Did they remember Jesus’ words at the Last Supper, "I am going away and I will come back to you" (14:28) and have a slight glimmer of hope that he might be alive? Did they go to the tomb because they were frustrated at the collapse of Jesus’ project and just wanted something to do? Did they go to put closure on an inspiring and hopeful part of their lives when they traveled with Jesus and heard his message and saw his works? Why do you think they went to the tomb? |
Vì sao Phêrô và các môn đệ khác đi lên mộ? Các ông không tin bà Maria hay sao, và muốn tìm hiểu thêm chi tiết? Các ông muốn kiểm tra nơi họ đánh cắp xác Chúa Giêsu, và tìm thủ phạm? Họ còn nhớ lời Chúa Giêsu nói trong bữa tiệc ly: "Thầy ra đi và đến cùng anh em"(Ga 14:28), và họ có thể có chút hy vọng là Ngài còn sống không? Các ông đi lên mộ vì các ông chán nản về sự thất bại của công việc Chúa Giêsu đã làm, và các ông muốn làm một cái gì đó? Các ông cố đi để kết thúc một quảng đời đầy hy vọng của các ông những khi còn đi theo Chúa Giêsu, nghe lời Ngài giảng dạy, và chứng kiến các việc ngài đã làm? Vậy anh chị em thử nghĩ xem vì sao các ông lên mộ? |
|
There is one detail in the story that suggests Peter and his companion weren’t just passing by the tomb and thought they would check it out before they continued their journey home – they were running. In fact, it sounds like a footrace to the tomb since the other disciple "ran faster than Peter and arrived at the tomb first." Maybe the two did remember Jesus’ words, maybe they ran to the tomb hoping against hope. |
Có một chi tiết trong câu chuyện gợi ý cho chúng ta suy gẫm là Phêrô và các bạn ông vừa mới đi ngang qua mộ, và họ muốn xem thử ra sao trước khi họ tiếp tục đi về nhà. Họ chạy lên mộ. Hay đúng ra là họ chạy đua với nhau lên mộ, và vì môn đệ kia "chạy nhanh hơn Phêrô nên đến mộ trước". Có lẽ cả hai ông nhớ lời Chúa Giêsu nói, và có thể hai ông chạy lên mộ với chút hy vọng. |
|
Which is what it feels like when I visit those family graves, hoping for what seems impossible: that on the last day Jesus will fulfill his promise to us and raise us up. What an impossible thing to believe! How, I wonder at the graves, is he going to pull this one off; raise those long dead – and me – from our graves? Well, he wouldn’t be able to if he had just died like the rest of us and some nefarious characters stole his body. But he can and will raise us up, if he himself rose from the dead and has a new life to share with us – starting now. With that hope, couldn’t we be that "other disciple" who outran Peter to the grave? Aren’t we also those who, on this day, peer into an empty tomb and believe what our eyes of faith tell us – Jesus Christ is raised from the dead! And so we are! |
Khi tôi đi thăm mộ, tôi chỉ hy vọng vào điều Chúa Giêsu đã nói, là đến ngày sau cùng, Ngài sẽ giữ lời hứa với chúng ta, là sẽ cho chúng ta sống lại. Thật là một điều khó tin! Tôi tự hỏi, làm sao Chúa có thể mở mồ chôn xác đã lâu đời của tôi lên được? Ngài làm sao được vì vừa mới chết, là đã có ai đó đánh cắp xác Ngài. Nhưng Ngài có thể làm cho chúng ta sống lại, nếu Ngài từ cõi chết sống lại và có một đời sống mới để chia sẻ với chúng ta ngay từ bây giờ. Với niềm hy vọng đó, chúng ta có thể là người môn đệ kia, người môn đệ chạy nhanh hơn Phêrô để đến mộ không? Hay là chúng ta ở trong số những người, ngay bây giờ, còn nhìn vào ngôi mộ trống, và với đức tin chúng ta chắc rằng Chúa Giêsu Kitô đã từ cõi chết sống lại, và chúng ta cũng sẽ được như Ngài. |
|
Mary Magdalene, at the initial point in the resurrection narrative, is still in the dark. She has not yet seen the risen Lord, the light of the world. She does not have resurrection faith so, of course, she deduces that his body is stolen. Readers of John’s gospel are not surprised that Mary arrives at the tomb while it is still dark. Darkness and light have been major themes throughout this gospel from its opening lines: "The light shines on in the darkness, a darkness that did not overcome it" (1:5). |
Ngay từ đầu câu chuyện về Chúa sống lại, Bà Maria Madalena còn ở trong bóng tối. Bà chưa thấy Chúa sống lại. Chúa là ánh sáng của thế gian. Bà chưa có đức tin của sự sống lại, và vì thế bà suy luận ra việc xác Chúa bị đánh cắp. Những người đọc Phúc âm thánh Gioan không lạ gì về bà Maria đến ngôi mộ khi trời còn tối. Bóng tối và ánh sáng là hai đề tài chính xuyên suốt Phúc âm thánh Gioan. Ngay từ đầu "Ánh sáng chiếu soi trong bóng tối, và bóng tối đã không diệt được ánh sáng"(1:5) |
|
Today’s gospel picks up the light/darkness theme once again. In the gospel darkness is the condition of humans turned away from God –sin, alienation, ignorance and death. Jesus’ resurrection brings the long-awaited release from the chains of darkness. No longer are humans groping about in darkness, searching for relief and an exit from sin’s clutches. Mary arrives in the dark, but John already hints that light is coming when he says it is, "early in the morning." Darkness is threatened, its reign is soon to end; someone is racing to the tomb who will look into the tomb and see with the light of faith. |
Bài Phúc âm hôm nay lại nói về đề tài ánh sáng và bóng tối một lần nữa. Trong Phúc âm, bóng tối là trường hợp của những người rời xa Chúa, vì tội lỗi, vì sự thiếu hiểu biết và sự chết. Chúa Giêsu sống lại mang đến sự mong chờ thoát khỏi chuỗi ngày của bóng tối. Loài người không còn bị dằn vặt trong bóng tối, hay loay hoay tìm cách thoát khỏi bóng tối, thoát khỏi sự kềm chế của tội lỗi nữa. Bà Maria đến mộ khi trời đang còn tối, nhưng Gioan đã biết trời sắp sáng khi ông viết "sáng sớm". Bóng tối đe dọa, nhưng bóng tối sắp hết. Người nào chạy đến ngôi mộ, và với con mắt đức tin, khi nhìn vào sẽ thấy ánh sáng. |
|
Mary looked into the empty tomb and saw a missing body. Peter looked and saw the same. But "the disciple Jesus loved" looked, "saw and believed." He saw the neatly folded burial cloths, the reminder of a dead body. But he saw more. Jesus had left death and its trappings behind. Was it love that enabled the other disciple to see the truth of what had occurred? Is it love, our strong bond with Jesus, that sustains us through the many deaths we endure even before our body dies? Of course it is faith which urges us to trust in hard times. And, yes, it is hope that keeps us looking to the future when the present weighs us down. |
Bà Maria nhìn vào ngôi mộ và thấy mất xác Chúa. Phêrô nhìn vào ngôi mộ cũng thấy như vậy. Nhưng, người "môn đệ được Chúa thương" cũng nhìn, "thấy và tin". Ông thấy tấm vải liệm được xếp ngay ngắn, vải liệm nhắc đến một xác chết. Nhưng ông thấy nhiều hơn. Là Chúa Giêsu đã ra khỏi cõi chết và để lại tấm vải liệm. Có phải đó là nhờ tình thương mà người môn đệ kia nhìn thấy sự thật đã xảy ra? Có phải nhờ sợi dây tình yêu ràng buộc chúng ta với Chúa Giêsu, giúp chúng ta chịu đựng được biết bao nhiêu lần thân xác chúng ta bị chết thật, và nhờ đức tin, đã giúp chúng ta trung kiên trong những lúc khó khăn ở đời. Đó chính là nguồn hy vọng giúp chúng ta nhìn vào tương lai, trong khi hiện tại quá nặng nề trong đời sống chúng ta. |
|
But the disciple who believed was the one, John tells us, Jesus loved. It is the awareness of being loved by Christ that puts fire into our prayer and zeal in our service, for we know the One who loves us will never let us down. With the assurance of that love, we continue to believe and cling to hope. We are like the beloved disciple; we are asked to believe without seeing; without definitive, tangible proof that the Lord is truly risen. But we have proof of Jesus’ love for us: we are the beloved disciples. Jesus’ life, especially his passion and death, were signs of that love. He wanted his love to live in us so that we, like him, would also reflect God’s love to others. |
Thánh Gioan cho chúng ta biết: người môn đệ có lòng tin đó chính là người môn đệ được Chúa thương. Nhờ biết được Chúa Kitô thương, nên bản thân mới có năng lực trong lời cầu nguyện, và hăng hái thi hành nhiệm vụ, vì thế sẽ Ngài không bao giờ bỏ rơi chúng ta. Với sự cam đoan của tình thương đó, nhờ tình yêu ấy, chúng ta luôn tin tưởng và hy vọng. Chúng ta cũng như người môn đệ được Chúa thương, phải tin mà không cần phải thấy; không có bằng chứng nào rõ ràng về sự sống lại thật của Chúa Giêsu. Nhưng chỉ với tình thương của Chúa Giêsu đối với chúng ta, chúng ta đã là người môn đệ được Chúa thương. Chính đời sống, sự đau khổ và sự chết của Ngài là bằng chứng của tình yêu ấy. Ngài muốn tình yêu đó luôn sống động trong chúng ta, để chúng ta có thể chia sẻ tình thương của Chúa cho kẻ khác. |
|
John tells us that it is "the first day of the week," and he is once again alluding to the book of Genesis – something John has done throughout his gospel. On the first day of creation God overcame darkness by creating light. Now, John suggests, God is doing that again in Jesus’ resurrection. It was dark, but the light is piercing the darkness. The faith response of the beloved disciple is a sign of that. It is in the very bleak darkness of the tomb, not on some sunny mountain, that the disciple believes. |
Thánh Gioan nói với chúng ta "ngày thứ nhất trong tuần", một lần nữa ông nhắc đến sách Sáng Thế. Về ngày đầu tiên Đức Chúa tạo dựng trời đất, Chúa dùng ánh sáng để phá tan bóng tối. Và bây giờ, Thánh Gioan gợi ý, Chúa lại làm như vậy qua sự sống lại của Chúa Giêsu. Trời đang còn tối, nhưng ánh sáng chiếu qua bóng tối. Và người môn đệ Chúa thương đáp lại với đức tin của mình. Người môn đệ có lòng tin trong bóng tối của ngôi mộ, chứ không phải trên đỉnh núi sáng chói. |
|
We too believe, or struggle to believe, in the dark tombs when: a loved one dies; a marriage falls apart; a job loss requires a big shift in our lives; old age begins to draw the curtains on our lives or sickness restricts us, etc. We are in the tomb; "it is dark" – there are no reassuring signs. Still, we remember Jesus’ love for us and we express our faith again, "Jesus is risen from the dead!" With that proclamation we are assured that the One who loves us will also help us conquer death in all its guises. Fr, Jude Siciliano, OP |
Chúng ta cũng vậy, lòng tin chúng ta phải kinh qua những ngôi mộ tối om như khi: Một người thân qua đời; Đời sống hôn nhân bị tan vỡ; công việc làm ăn thất bại; tuổi già hay bệnh tật ngăn chặn mọi sinh hoạt của cuộc sống,v.v...không còn một tia hy vọng nào. Chính những lúc đó, nhờ vào tình yêu của Chúa Giêsu mà chúng ta tuyên xưng trong đức tin "Chúa Giêsu đã sống lại từ cõi chết". Với lời tuyên xưng đó, chúng ta được bảo đảm rằng Đấng đã thương chúng ta sẽ giúp chúng ta chiến thắng sự chết và những gian dối của nó. Lm. Jude Siciliano, OP
|
- Chúa Nhật Chúa Thánh Thần Hiện Xuống - 2008 : Thần Khí là Khí thần (04/05/2008)
- Chúa Thăng Thiên - A : Nơi khác của Đức Giêsu (26/04/2008)
- CN VI PS – A : Các "điều răn" (20/04/2008)
- CN V PS - A : Những lời lẽ gây ngỡ ngàng (15/04/2008)
- CN IV PS - A : Đi qua cửa (07/04/2008)
- CN III PS - A : Cái chết đã bị thắng vượt (01/04/2008)
- CN II PS - A : Các cửa đều đóng kín (26/03/2008)
- CN Phục Sinh 2008 : Được hứa ban cho đời sống mới (18/03/2008)
- Chúa Nhật Chúa Thánh Thần Hiện Xuống - 2007: Từ bế tắc đến mở rộng (23/05/2007)
- Chúa lên trời - C: Niềm vui và hướng sống của các Tông đồ (14/05/2007)
- CN VI PS – C: « Ai yêu mến Thầy, thì sẽ giữ lời Thầy » (11/05/2007)
- CN V PS – C: Cuộc sống con người dưới ánh sáng của Chúa Kitô Phục Sinh (30/04/2007)
- CN IV PS – C: Mục tử và con chiên (26/04/2007)
- CN III PS – C: Chúa Giêsu Phục Sinh và các môn đệ (15/04/2007)
- CN II PS – C: Chúa Kitô Phục sinh là sự bình an của chúng ta (12/04/2007)

Bản in